Cơ chế: Tiềm thức vận hành niềm tin "tôi không xứng đáng" — thành công trở thành mối đe dọa
Bạn không hay nói về nó. Thực ra, bạn gần như không bao giờ nói về nó — vì có những thứ, khi được nói thành lời, cảm giác như chúng trở nên thật hơn, và bạn không chắc mình muốn điều đó. Nhưng ở đâu đó bên trong, có một giọng nói quen thuộc vẫn thỉnh thoảng xuất hiện. Khi bạn vừa làm được điều gì đó tốt, nó nói: "Chưa đủ." Khi ai đó khen bạn, nó nói: "Họ không biết thật sự bạn là ai." Khi mọi thứ đang diễn ra thuận lợi, nó thì thầm: "Đợi đó, rồi sẽ có chuyện thôi."
Bạn đã quen với giọng nói đó đến mức đôi khi bạn không còn nhận ra nó nữa — bạn chỉ cảm thấy nặng hơn một chút, xa cách hơn một chút, hoặc tự dưng muốn phá vỡ thứ gì đó đang diễn ra tốt đẹp mà không hiểu tại sao.
Đây không phải trầm cảm, không phải bi quan, và chắc chắn không phải vì bạn yếu đuối. Đây là một loại mã độc tinh vi hơn nhiều — một loại mà thế giới tự phát triển bản thân hiếm khi nói đến, vì nó không được giải quyết bằng thêm gratitude journal hay thêm affirmation buổi sáng.
Cơ chế vòng lặp · Nhóm 02
Người ta thường nghĩ vấn đề ở đây là thiếu tự tin, và rằng cứ tích lũy thêm thành tích thì giọng nói đó sẽ im. Nhưng bạn và tôi đều biết điều đó không đúng — vì bạn đã có thành tích, và giọng nói vẫn còn đó. Thành tích không bịt được một lỗ hổng được tạo ra bởi điều khác hoàn toàn.
Nghiên cứu về trị liệu tập trung vào schema của Jeffrey Young cho thấy một trong những "bản đồ nội tâm" phổ biến nhất là cái ông gọi là schema Tự Trừng Phạt — một niềm tin hoạt động ở tầng vô thức rằng bản thân mình về cơ bản là có lỗi, và bất kỳ sự trừng phạt hay thất bại nào cũng đều là điều mình xứng đáng nhận. Schema này không hình thành từ sự kiện đơn lẻ — nó được xây dựng theo thời gian, từ những câu nói tưởng như vô hại, từ những lần bạn cảm thấy tình yêu thương bị rút lại khi bạn mắc sai lầm.
Điều quan trọng nhất bạn cần hiểu: nó không phải là sự thật về bạn. Nó là một chương trình bảo vệ — một cách mà hệ thần kinh của một đứa trẻ đã học để sống sót. Chương trình đó đã từng có lý do để tồn tại. Nhưng bạn không còn là đứa trẻ đó nữa, và môi trường đó không còn là thực tại của bạn nữa.
Câu hỏi để bắt đầu: Nếu một người bạn thân kể cho bạn nghe về những điều bạn đang tự trách mình — bạn sẽ nói gì với họ? Thử nói điều đó với chính mình, để xem cái khoảng cách giữa cách bạn đối xử với người khác và cách bạn đối xử với chính mình đang lớn đến mức nào.
Muốn tháo gỡ vòng lặp này?
Bạn sẽ nói gì với người bạn thân nhất nếu họ đang mang những gì bạn đang mang?